Đi hết một hành lang ngắn, trước mắt cô hiện ra một sảnh lớn trống trải.
Đèn chùm vàng nhạt phối cùng thảm đỏ sẫm và tường màu cà phê tối khiến người ta ngột ngạt khó thở.
Lâm Mạch nhìn qua, thấy ngay một chiếc đồng hồ treo tường trang trí đầu cú mèo khổng lồ được gắn chính giữa bức tường, dưới đồng hồ có một bóng dáng cao gầy toàn thân đen tuyền, trong tay còn ôm một con búp bê vải.
Cô đẩy gọng kính, cố gắng nhìn rõ tình hình bên đó.
“Hey!”
“Á!”
Một bàn tay bất ngờ vỗ lên vai phải cô, giọng nói trẻ trung sáng sủa vang lên như chào hỏi.
Nhưng Lâm Mạch bị dọa cho nhảy dựng, giống như mèo nhỏ bị giẫm đuôi, theo phản xạ bật sang bên, giẫm thẳng lên tấm thảm nhung đỏ trong sảnh.
[Số người chơi đã có mặt: 1.]
Thiếu niên tên Văn Ngạn thấy vẻ chán nản của cô thì chẳng hiểu lý do, liền bước vào sảnh.
[Số người chơi đã có mặt: 2.]
Âm thanh hệ thống lại vang lên trong đại sảnh, Văn Ngạn hưng phấn sờ đông nghịch tây.
“Haha, đây chính là bản mới của trò thoát hiểm mật thất sao? Ghê thật, ghê thật!”
“Chắc không phải đâu.”
Thiếu nữ chịu không nổi dáng vẻ ngu ngơ của cậu ta, bất đắc dĩ nhắc: “Có trò mật thất nào lại phát lệnh trực tiếp trong đầu cậu không?”
“Chính vì thế mới càng đỉnh chứ!”
“…”
[Tạm chưa nói gì về vợ chưa cưới của Tần Uyên, nhưng cái thằng ngu ngơ này chắc chắn là toi rồi.]
[Thần cmn thoát hiểm mật thất.]
Khoảng hơn một phút sau, lại có vài người lục tục bước vào đại sảnh. Nhưng đến khi âm thanh hệ thống vang lên lần nữa, Lâm Mạch nhìn quanh thì ngoài mình ra chỉ thấy thêm năm người lạ mặt.
Vẫn còn một người chưa xuất hiện.
[Thời gian đã hết, số người chơi có mặt: 6. Xin mời người dẫn dắt trừng phạt kẻ đến muộn và giới thiệu luật chơi của trò chơi trốn tìm.]
Lâm Mạch hơi nhíu mày, khóe mắt liếc về phía bóng dáng cao gầy màu đen ở gần đó.
Bóng tối đặc quánh tụ thành hình một quý ông tao nhã, khoác trên người lễ phục cổ điển kiểu châu Âu, choàng áo choàng đỏ sẫm, găng tay trắng và gậy bạc ánh lên dưới ánh đèn. Mũ phớt che khuất nửa gương mặt, Lâm Mạch nhìn kỹ mới nhận ra, ngay cả mặt, cổ, cổ tay, mái tóc khẽ lay động… tất cả cũng đều là một khối đen kịt.
Lúc trước cô chưa để ý, giờ mới nhận rõ, hắn đúng là một cái “bóng” theo nghĩa đen.
Trong tay hắn ôm một con búp bê đáng sợ, hình dạng một đứa trẻ máu me. Chỉ tưởng tượng nếu nửa đêm con búp bê máu này xuất hiện trước mặt mình thôi cũng đủ dọa chết người. Đôi mắt đỏ lồi ra với đồng tử trắng dã, làn da xám xanh cùng chi chít đường chỉ khâu…
Lâm Mạch không dám nhìn lâu, đành dời mắt về phía cái bóng.
Ngay lúc cô còn đoán xem bóng dáng quý ông kia có phải sẽ tự đi lôi kẻ chưa đến kia ra không, thì một tiếng thét chói tai rạch ngang không khí.
Đến khi nhìn rõ ở lối hành lang, cô thấy một gã trung niên béo phệ đang vùng vẫy muốn thoát thân, nhưng cái bóng dính dưới chân gã lại không nghe theo, cứ thế kéo lê gã xuống đại sảnh.
Chứng kiến cảnh này, Lâm Mạch mới bừng tỉnh, hiểu được câu cuối cùng đáng sợ trong tờ giấy da bò kia là có ý gì.
Cái bóng này đã hòa một phần thân thể mình vào bóng của từng người có mặt.
Đến lúc ấy, ngay cả Văn Ngạn vẫn ríu rít gọi đây là trò mật thất cũng lập tức im miệng.
Trong nhóm có một cô gái trạc tuổi Lâm Mạch trực tiếp sợ đến ngã quỵ, buồn nôn đến mức nôn khan.
Trong không khí thoáng chốc lan ra mùi khó ngửi.
Không phải cô gái kia yếu tâm lý, mà thật sự cảnh tượng quá kinh dị.
Lâm Mạch cũng thấy bụng dạ cuộn trào.
Người đàn ông trung niên bị lôi vào đại sảnh, cái bóng dưới chân gã thu hẹp dần, cuối cùng co thành một quả cầu đen đường kính chỉ bốn, năm centimet. Rồi quả cầu ấy biến thành như một hố đen, bắt đầu hút lấy thân thể gã từ chỗ nối.
Ban đầu là từng mảng thịt mỡ bị hút, rồi vang lên tiếng xương cốt rạn vỡ, từng mảng máu từ miệng, tai, mũi, mắt gã rỉ ra.
Lúc đầu chỉ là máu, kế tiếp là cả những khối thịt đỏ au lẫn vàng vàng bị ép bật ra khỏi miệng. Lâm Mạch không dám nhìn nữa, chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức.
Không biết qua bao lâu, tiếng nghiền ép đáng sợ ấy mới biến mất.
Bóng dáng đen mở miệng, giọng điệu trầm thấp nhưng lại vô cùng lịch sự: “Các vị quý ông quý bà, xin đừng hoảng hốt. Vừa rồi chỉ là một hình phạt nhỏ dành cho kẻ từ chối trò chơi mà thôi.”
“Giờ, tôi sẽ giới thiệu luật chơi của phó bản trốn tìm.”
Quý ông bóng tối buông con búp bê máu trong tay, tao nhã vỗ tay bốp bốp để thu hút sự chú ý.
“Mời các vị nhìn đây, đây chính là kẻ đi tìm trong vòng đầu tiên của trò chơi.”
Hắn giơ tay ngăn lại con búp bê máu khi nó định lao đến liếm máu trên thảm.
“Ừm, các vị gọi nó là Huyết Ngẫu cũng được.”
“Luật chơi rất đơn giản: Trước khi bắt đầu, Huyết Ngẫu sẽ đếm đến 60. Sau đó trò chơi chính thức bắt đầu. Trong mười phút, những kẻ trốn mà không bị bắt sẽ chiến thắng.”
“Đương nhiên…”
Giọng hắn khựng lại, rồi bật cười nhẹ: “Nhưng nếu trong mười phút, kẻ đi tìm không bắt được ai cả, thì xin lỗi…”
“Bạn thua.”
“Thời lượng phó bản quy định là một tiếng. Sau một tiếng, bất kỳ ai còn sống đều được xem là vượt ải.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)